素云引为玄霜公子赋

元代 杨维桢
清河美人姑射神,梦中认得梨花云。朝朝暮暮不肯雨,璚枝玉叶光轮囷。 靘妆不染胭脂水,轻歌欲遏鸾笙起。五花细马驮春风,罗带飘飖白鹇尾。 柔情易逐綵霞空,半掩春衣嘶玉龙。九点峰前指归路,家住松陵东复东。 桃叶桃根春已暮,又逐飞花度江去。梨园昨夜春雨多,回首孤飞在何处? 何处孤飞去复来,直是玄霜百尺台。
qīng měi rén shè shén   mèng zhōng rèn de huā yún zhāo zhāo kěn qióng   zhī guāng lún qūn    
qìng zhuāng rǎn yān zhī shuǐ   qīng è luán shēng huā tuó chūn fēng luó   dài piāo yáo bái xián wěi    
róu qíng zhú cǎi xiá kōng   bàn yǎn chūn lóng jiǔ diǎn fēng qián zhǐ guī jiā   zhù sōng líng dōng dōng    
táo táo gēn chūn   yòu zhú fēi huā jiāng yuán zuó chūn duō huí   shǒu fēi zài chǔ    
chǔ fēi lái   zhí shì xuán shuāng bǎi chǐ tái