宿雨

宋代 王安石
绿搅寒芜出,红争暖树归。 鱼吹塘水动,雁拂塞垣飞。 宿雨惊沙尽,晴云昼漏稀。 却愁春梦短,灯火著征衣。
绿 jiǎo hán chū   hóng zhēng nuǎn shù guī
chuī táng shuǐ dòng   yàn sāi yuán fēi
宿 jīng shā jǐn   qíng yún zhòu lòu
què chóu chūn mèng duǎn   dēng huǒ zhù zhēng