宿驿亭和前韵末句必可道

宋代 程公许
千里因人作远游,一番风景酿清秋。 眼明惊羽新碕岸,心折狼烟旧戍楼。 山驿解鞍才晚霁,夜床惊雨流溪流。 壁间唐律面扬搉,却恨宗风隔果州。
qiān yīn rén zuò yuǎn yóu   fān fēng jǐng niàng qīng qiū  
yǎn míng jīng xīn àn   xīn zhé láng yān jiù shù lóu  
shān 驿 jiě ān cái wǎn   chuáng jīng liú liú  
jiān táng miàn yáng què   què hèn zōng fēng guǒ zhōu