宿莹公禅房闻梵

唐代 李颀
花宫仙梵远微微,月隐高城钟漏稀。夜动霜林惊落叶, 晓闻天籁发清机。萧条已入寒空静,飒沓仍随秋雨飞。 始觉浮生无住著,顿令心地欲皈依。
huā gōng xiān fàn yuǎn wēi wēi   yuè yǐn gāo chéng zhōng lòu dòng shuāng lín jīng luò  
xiǎo wén tiān lài qīng xiāo tiáo hán kōng jìng   réng suí qiū fēi
shǐ jué shēng zhù zhù   dùn lìng xīn guī