宿野人家

宋代 陆游
避雨来投白版扉,野人怜客不相违。 林喧鸟雀栖初定,村近牛羊暮自归。 土釜暖汤先濯足,豆秸吹火旋烘衣。 老来世路浑谙尽,露宿风餐未觉非。
lái tóu bái bǎn fēi   rén lián xiāng wéi
lín xuān niǎo què chū dìng   cūn jìn niú yáng guī
nuǎn tāng xiān zhuó   dòu chuī huǒ xuán hōng
lǎo lái shì hún ān jǐn   宿 fēng cān wèi jué fēi