宿杳濑

宋代 杨万里
寒流一带槛前横,落日诸峰霞外明。 水断新洲添五里,客寻旧路却重行。 江车自转非人蹈,沙碓长舂彻夜鸣。 畴昔稚桑今秃树,如何白发不教生。
hán liú dài kǎn qián héng   luò zhū fēng xiá wài míng  
shuǐ duàn xīn zhōu tiān   xún jiù què chóng xíng  
jiāng chē zhuàn fēi rén dǎo   shā duì zhǎng chōng chè míng  
chóu zhì sāng jīn shù   bái jiào shēng