宿烟含白露

唐代 孙頠
析析有新意,微微曙色幽。露含疏月净,光与晓烟浮。 迥野遥凝素,空林望已秋。著霜寒未结,凝叶滴还流。 比玉偏清洁,如珠讵可收。裴回阡陌上,瞻想但淹留。
yǒu xīn   wēi wēi shǔ yōu hán shū yuè jìng   guāng xiǎo yān
jiǒng yáo níng   kōng lín wàng qiū zhù shuāng hán wèi jié   níng hái liú
piān qīng jié   zhū shōu péi huí qiān shàng   zhān xiǎng dàn yān liú