宿宣湾

宋代 党怀英
清颍去无极,悠悠楚甸深。人家半临水,村径曲穿林。 积雨犹行潦,荒烟易夕阴。夜凉淮浦月,寂莫照边心。
qīng yǐng   yōu yōu chǔ diān shēn rén jiā bàn lín shuǐ   cūn jìng chuān 穿 lín
yóu xíng liáo   huāng yān yīn liáng huái yuè   zhào biān xīn