宿宣妙

宋代 释德洪
冲虎困顿归,投枕眠烂熳。夜晴霜月苦,睡美不知旦。 日高披晓绿,万事付衰懒。百年炊黍久,强半得忧患。 起临清浅流,白发不可拣。此生终一壑,形胜已入眼。 明年定来归,茅屋并崖瞰。掩门无营为,一味工寝饭。
chōng kùn dùn guī   tóu zhěn mián làn màn qíng shuāng yuè shuì   měi zhī dàn    
gāo xiǎo 绿   wàn shì shuāi lǎn bǎi nián chuī shǔ jiǔ qiáng   bàn yōu huàn    
lín qīng qiǎn liú   bái jiǎn shēng zhōng xíng   shèng yǎn    
míng nián dìng lái guī   máo bìng kàn yǎn mén yíng wéi   wèi gōng qǐn fàn