宿西寺

明代 释函可
破寺背城郭,开门对巑岏。流云时入席,看斗独凭栏。 松落子堪拾,菊荒英可餐。偶行出篱外,閒眺入林端。 意静鸟俱息,身微叶共残。更无人问讯,自与月相干。 池瘦荷衣碎,径斜鹤影单。疏髭先雪白,贱骨抵风寒。 扶杖返虚阁,吹灯卧草团。人生苦不足,得此良已难。
bèi chéng guō   kāi mén duì cuán wán liú yún shí   kàn dòu píng lán
sōng lào kān shí   huāng yīng cān ǒu xíng chū wài   xián tiào lín duān
jìng niǎo   shēn wēi gòng cán gèng rén wèn xùn   yuè xiàng gàn
chí shòu suì   jìng xié yǐng dān shū xiān xuě bái   jiàn fēng hán
zhàng fǎn   chuī dēng cǎo tuán rén shēng   liáng nán