宿溪声阁望香炉峰偶成二律 其二

宋代 岳珂
庐峰三万丈,鸟道度嶙峋。宿雨留前躅,清风绝后尘。 谁怜石楼客,同是玉阶人。谢屐须乘兴,千年草木春。
fēng sān wàn zhàng   niǎo dào lín xún 宿 liú qián zhú qīng   fēng jué hòu chén    
shuí lián shí lóu   tóng shì jiē rén xiè chéng xìng qiān   nián cǎo chūn