宿兴国寺方丈与容对状

宋代 刘学箕
世间何事能感人,诗人题咏为多情。 我亦执笔书长吟,诗吟未竟情已盈。 古称白头如新,倾盖如故, 何似祗今握手见肺肝,开口无毁誉。 古称共君一夜话,胜读十年书, 何似祗今对床谈子虚,醉歌咍台笑庐胡。 昨宵春月如昼明,与君聊诗到三更。 今宵夜雨如盆倾,与君齁齁直到街鼓鸣。 醒来莫问阴与晴,但听檐溜飞泉声。 明朝又作穿云行,巾纱杖竹鞵芒轻。 遇酒酌彼兕觥,逢花赏其芳馨。 见贤者如接芝兰,对俗子譬之蚊虻。 勿与物忤竞,勿为事绊萦。 陶然乐吾真,是谓羲皇人, 是谓葛天民。
shì jiān shì néng gǎn rén   shī rén yǒng wèi duō qíng  
zhí shū cháng yín   shī yín wèi jìng qíng yíng  
chēng bái tóu xīn   qīng gài  
zhī jīn shǒu jiàn fèi gān   kāi kǒu huǐ  
chēng gòng jūn huà   shèng shí nián shū  
zhī jīn duì chuáng tán   zuì hāi tái xiào  
zuó xiāo chūn yuè zhòu míng   jūn liáo shī dào sān gēng  
jīn xiāo pén qīng   jūn hōu hōu zhí dào jiē míng  
xǐng lái wèn yīn qíng   dàn tīng yán liù fēi quán shēng  
míng cháo yòu zuò chuān 穿 yún xíng   jīn shā zhàng zhú xié máng qīng  
jiǔ zhuó gōng   féng huā shǎng fāng xīn  
jiàn xián zhě jiē zhī lán   duì zhī wén méng  
jìng   wéi shì bàn yíng  
táo rán zhēn   shì wèi huáng rén  
shì wèi tiān mín