夙兴

宋代 陆游
草堂风雨少睡眠,骨冷始觉非壮年。 水鸟长鸣声戛然,庭中栖鸦亦已翩。 老人清饿如龟蝉,起坐甚爱小窗妍。 一生宦游膏火煎,归来杜门气麤全。 人看虽不直一钱,知我自有穹穹天。 赋诗稿成弃不传,残钟断磬知谁编?
cǎo táng fēng shǎo shuì mián   lěng shǐ jué fēi zhuàng nián
shuǐ niǎo cháng míng shēng jiá rán   tíng zhōng piān
lǎo rén qīng è 饿 guī chán   zuò shén ài xiǎo chuāng yán
shēng huàn yóu gāo huǒ jiān   guī lái mén quán
rén kàn suī zhí qián   zhī yǒu qióng qióng tiān
shī gǎo 稿 chéng chuán   cán zhōng duàn qìng zhī shuí biān