夙兴

宋代 张镃
霜池微带月痕斜,风竹声如撒细沙。 坐到晓窗尤可爱,只愁烘损蜡梅花。
shuāng chí wēi dài yuè hén xié   fēng zhú shēng shā  
zuò dào xiǎo chuāng yóu ài   zhǐ chóu hōng sǔn méi huā