宿溪口一首
溪声来天边,风水共豪纵。夜气剧奔马,侵晓不能控。
书生有清癖,咏雪宁忽冻。胡为枕寒流,故遣不成梦。
xī
溪
shēng
声
lái
来
tiān
天
biān
边
,
fēng
风
shuǐ
水
gòng
共
háo
豪
zòng
纵
。
。
yè
夜
qì
气
jù
剧
bēn
奔
mǎ
马
,
qīn
侵
xiǎo
晓
bù
不
néng
能
kòng
控
。
。
shū
书
shēng
生
yǒu
有
qīng
清
pǐ
癖
,
yǒng
咏
xuě
雪
níng
宁
hū
忽
dòng
冻
。
。
hú
胡
wéi
为
zhěn
枕
hán
寒
liú
流
,
gù
故
qiǎn
遣
bù
不
chéng
成
mèng
梦
。
。