宿岘山寺二首 其一

宋代 刘攽
眷予倦羁旅,坎壈林壑间。落日投古寺,秋虫吟乱山。 月明露已白,风定云方还。王事殊未暇,怅兹清夜閒。
juàn juàn   kǎn lǎn lín jiān luò tóu qiū   chóng yín luàn shān    
yuè míng bái   fēng dìng yún fāng hái wáng shì shū wèi xiá chàng   qīng xián