宿向阳寺

明代 释函可
但使忘人世,居山何必深。断云栖破衲,积雪老禅心。 客去门仍掩,窗空月每侵。病夫怯登陟,只此易相寻。
dàn shǐ 使 wàng rén shì   shān shēn duàn yún   xuě lǎo chán xīn    
mén réng yǎn   chuāng kōng yuè měi qīn bìng qiè dēng zhì zhī   xiāng xún