苏武慢·雁落平沙

宋代 蔡伸
雁落平沙,烟笼寒水,古垒鸣笳声断。青山隐隐,败叶萧萧,天际暝鸦零乱。楼上黄昏,片帆千里归程,年华将晚。望碧云空暮,佳人何处,梦魂俱远。 忆旧游、邃馆朱扉,小园香径,尚想桃花人面。书盈锦轴,恨满金徽,难写寸心幽怨。两地离愁,一尊芳酒,凄凉危栏倚遍。尽迟留,凭仗西风,吹干泪眼。
yàn luò píng shā   yān lóng hán shuǐ   lěi míng jiā shēng duàn qīng shān yǐn yǐn   bài xiāo xiāo   tiān míng líng luàn lóu shàng huáng hūn   piàn fān qiān guī chéng   nián huá jiāng wǎn wàng yún kōng   jiā rén chǔ   mèng hún yuǎn
jiù yóu suì guǎn zhū fēi   xiǎo yuán xiāng jìng   shàng xiǎng táo huā rén miàn shū yíng jǐn zhóu   hèn mǎn jīn huī   nán xiě cùn xīn yōu yuàn liǎng chóu   zūn fāng jiǔ   liáng wēi lán biàn jǐn chí liú   píng zhàng 西 fēng   chuī gān lèi yǎn