苏武慢·身在云间

元代 凌云翰
身在云间,目穷天际,一带远山如隔。隐隐迢迢,霏霏拂拂,蔓草寒烟秋色。数着残棋,一声长啸,谁识洞庭仙客。对良宵、明月清风,意味少人知得。君记取、黄鹤楼前,紫荆台上,神有青蛇三尺。土木形容,水云情性,标韵自然孤特。碧海苍梧,白苹红蓼,都是旧时行迹。细寻思、离乱伤神,莫厌此生欢剧。
shēn zài yún jiān   qióng tiān   dài yuǎn shān yǐn yǐn tiáo tiáo   fēi fēi   màn cǎo hán yān qiū shù zhe cán   shēng cháng xiào   shuí shí dòng tíng xiān duì liáng xiāo míng yuè qīng fēng   wèi shǎo rén zhī de jūn huáng lóu qián   jīng tái shàng   shén yǒu qīng shé sān chǐ xíng róng   shuǐ yún qíng xìng   biāo yùn rán hǎi cāng   bái píng hóng liǎo   dōu shì jiù shí háng xín luàn shāng shén   yàn shēng huān