苏武慢·放棹沧浪

宋代 虞集
放棹沧浪,落霞残照,聊倚岸回山转。乘雁双凫,断芦漂苇,身在画图秋晚。雨送滩声,风摇烛影,深夜尚披吟卷。算离情、何必天涯,咫尺路遥人远。空自笑、洛下书生,襄阳耆旧,梦底几时曾见。老矣浮丘,赋诗明月,千仞碧天长剑。雪霁琼楼,春生瑶席,容我故山高宴。待鸡鸣、日出罗浮,飞渡海波清浅。
fàng zhào cāng làng   luò xiá cán zhào   liáo àn huí shān zhuǎn chéng yàn shuāng duàn   piāo wěi shēn   zài huà qiū wǎn sòng tān shēng fēng yáo   zhú yǐng shēn   shàng yín juàn suàn qíng tiān zhǐ chǐ yáo   rén yuǎn kōng xiào luò xià shū shēng xiāng yáng jiù mèng   shí céng jiàn   lǎo qiū shī míng yuè qiān rèn   tiān cháng jiàn xuě   qióng lóu chūn shēng yáo róng shān   gāo yàn dài   míng chū luó fēi hǎi qīng qiǎn