宿吴匡山破寺

唐代 皎然
双峰百战后,真界满尘埃。蔓草缘空壁,悲风起故台。 野花寒更发,山月暝还来。何事池中水,东流独不回。
shuāng fēng bǎi zhàn hòu   zhēn jiè mǎn chén āi màn cǎo yuán kōng   bēi fēng tái
huā hán gēng   shān yuè míng hái lái shì chí zhōng shuǐ   dōng liú huí