宿温州江心寺诗

宋代 张扩
出城何所诣,孤屿海云中。寺影一拳石,潮声四面风。 断烟迷过鸟,密叶坠丹枫。咄咄劳生梦,真成一洗空。
chū chéng suǒ   屿 hǎi yún zhōng yǐng quán shí cháo   shēng miàn fēng    
duàn yān guò niǎo   zhuì dān fēng duō duō láo shēng mèng zhēn   chéng kōng