宿孙彦傃舍居

宋代 刘弇
先生绿发隐,为己得能多。瘠田止三棱,藷蔗纷阳坡。 自言世情确,冰火相戛磨。刺身一不售,瞥去扃随和。 尔来人累轻,但起归欤歌。青冥遥鸿宾,纷纷空雀罗。 我来卧松檐,斗酒客颜酡。挥手势利徒,寄之相谐呵。 黎明又南首,其如梁鸿何。
xiān sheng 绿 yǐn   wèi de néng duō tián zhǐ sān léng shǔ   zhè fēn yáng    
yán shì qíng què   bīng huǒ xiāng jiá shēn shòu piē   jiōng suí    
ěr lái rén lèi qīng   dàn guī qīng míng yáo hóng bīn 鸿 fēn   fēn kōng què luó    
lái sōng yán   dǒu jiǔ yán tuó huī shǒu shì   zhī xiāng xié    
míng yòu nán shǒu   liáng hóng 鸿