宿松门寺

唐代 温庭筠
白石青崖世界分,卷帘孤坐对氛氲。林间禅室春深雪, 潭上龙堂夜半云。落月苍凉登阁在,晓钟摇荡隔江闻。 西山旧是经行地,愿漱寒瓶逐领军。
bái shí qīng shì jiè fēn   juàn lián zuò duì fēn yūn lín jiān chán shì chūn shēn xuě  
tán shàng lóng táng bàn yún luò yuè cāng liáng dēng zài   xiǎo zhōng yáo dàng jiāng wén
西 shān jiù shì jīng xíng   yuàn shù hán píng zhú lǐng jūn