宿双溪铺

宋代 陈昂
不有双溪宿,能知孤客情。 山川沉月色,天地变秋声。 华发明残烛,疏星滞五更。 出门纯鸟道,肯信马蹄轻。
yǒu shuāng 宿   néng zhī qíng  
shān chuān chén yuè   tiān biàn qiū shēng  
huá míng cán zhú   shū xīng zhì gēng  
chū mén chún niǎo dào   kěn xìn qīng