宿双峰寺,寄卢七、李十六

唐代 刘长卿
寥寥禅诵处,满室虫丝结。独与山中人,无心生复灭。 徘徊双峰下,惆怅双峰月。杳杳暮猿深,苍苍古松列。 玩奇不可尽,渐远更幽绝。林暗僧独归,石寒泉且咽。 竹房响轻吹,萝径阴馀雪。卧涧晓何迟,背岩春未发。 此游诚多趣,独往共谁阅。得意空自归,非君岂能说。
liáo liáo chán sòng chù   mǎn shì chóng jié shān zhōng rén   xīn shēng miè
pái huái shuāng fēng xià   chóu chàng shuāng fēng yuè yǎo yǎo yuán shēn   cāng cāng sōng liè
wán jǐn   jiàn yuǎn gèng yōu jué lín àn sēng guī   shí hán quán qiě yàn
zhú fáng xiǎng qīng chuī   luó jìng yīn xuě jiàn xiǎo chí   bèi yán chūn wèi
yóu chéng duō   wǎng gòng shuí yuè kōng guī   fēi jūn néng shuō