宿山庄

唐代 骆宾王
金陵一超忽,玉烛几还周。露积吴台草,风入郢门楸。 林虚宿断雾,磴险挂悬流。拾青非汉策,化缁类秦裘。 牵迹犹多蹇,劳生未寡尤。独此他乡梦,空山明月秋。
jīn líng chāo   zhú hái zhōu tái cǎo   fēng yǐng mén qiū
lín 宿 duàn   dèng xiǎn guà xuán liú shí qīng fēi hàn   huà lèi qín qiú
qiān yóu duō jiǎn   láo shēng wèi guǎ yóu xiāng mèng   kōng shān míng yuè qiū