宿山寺

宋代 文同
高峰浮云际,古寺高峰上。 秋来已潇洒,雨后益清旷。 坐随明月转,吟伴寒蛩响。 待晓出松关,幽襟谢嘉贶。
gāo fēng yún   gāo fēng shàng  
qiū lái xiāo   hòu qīng kuàng  
zuò suí míng yuè zhuǎn   yín bàn hán qióng xiǎng  
dài xiǎo chū sōng guān   yōu jīn xiè jiā kuàng