宿山寺

唐代 项斯
栗叶重重复翠微,黄昏溪上语人稀。月明古寺客初到, 风度闲门僧未归。山果经霜多自落,水萤穿竹不停飞。 中宵能得几时睡,又被钟声催著衣。
chóng chóng cuì wēi   huáng hūn shàng rén yuè míng chū dào  
fēng xián mén sēng wèi guī shān guǒ jīng shuāng duō luò   shuǐ yíng chuān 穿 zhú tíng fēi
zhōng xiāo néng shí shuì   yòu bèi zhōng shēng cuī zhù