宿山馆

唐代 储嗣宗
寂寞对衰草,地凉凝露华。蝉鸣月中树,风落客前花。 山馆无宿伴,秋琴初别家。自怜千万里,笔砚寄生涯。
duì shuāi cǎo   liáng níng huá chán míng yuè zhōng shù   fēng luò qián huā
shān guǎn 宿 bàn   qiū qín chū bié jiā lián qiān wàn   yàn shēng