宿上清宫

宋代 陆游
九万天衢浩浩风,此身真是一枯蓬。 盘蔬采掇多灵药,阁道攀隮出半空。 累尽神僊端可致,心虚造化欲无功。 金丹定解幽人意,散作山椒百炬红。
jiǔ wàn tiān hào hào fēng   shēn zhēn shi péng
pán shū cǎi duō duō líng yào   dào pān chū bàn kōng
lèi jǐn shén xiān duān zhì   xīn zào huà gōng
jīn dān dìng jiě yōu rén   sàn zuò shān jiāo bǎi hóng