索笋长句寄傅隐君

元代 王冕
春风吹起石底云,丰隆唤出苍龙孙。 古苔初破土膏滑,露华净洗龟筒痕。 先生爱笋如爱玉,冷笑人间饫膏肉。 我生无家怀此君,十年未解求一束。 先生卜筑江之干,轩窗萧洒鸣风湍。 玉麈不挥秋飒飒,翠佩欲动声珊珊。 高歌不觉凛毛发,坐令异境生清寒。 便欲契青奴,谢彼苜蓿盘。 先生若肯慰我之大嚼,我亦为之披腹呈琅轩。
chūn fēng chuī shí yún   fēng lóng huàn chū cāng lóng sūn
tái chū gāo huá   huá jìng guī tǒng hén
xiān sheng ài sǔn ài   lěng xiào rén jiān gāo ròu
shēng jiā huái 怀 jūn   shí nián wèi jiě qiú shù
xiān sheng zhù jiāng zhī gàn   xuān chuāng xiāo míng fēng tuān
zhǔ huī qiū   cuì pèi dòng shēng shān shān
gāo jué lǐn máo   zuò lìng jìng shēng qīng hán
biàn 便 qīng   xiè xu pán
xiān sheng ruò kěn wèi zhī jué   wèi zhī chéng láng xuān