所思

唐代 张泌
空塘水碧春雨微,东风散漫杨柳飞。依依南浦梦犹在, 脉脉高唐云不归。江头日暮多芳草,极目伤心烟悄悄。 隔江红杏一枝明,似玉佳人俯清沼。休向春台更回望, 销魂自古因惆怅。银河碧海共无情,两处悠悠起风浪。
kōng táng shuǐ chūn wēi   dōng fēng sǎn màn yáng liǔ fēi nán mèng yóu zài  
gāo táng yún guī jiāng tóu duō fāng cǎo   shāng xīn yān qiāo qiāo
jiāng hóng xìng zhī míng   shì jiā rén qīng zhǎo xiū xiàng chūn tái gèng huí wàng  
xiāo hún yīn chóu chàng yín hǎi gòng qíng   liǎng chù yōu yōu fēng làng