所见

元代 滕斌
何时结屋亦云根,隔水人家可辋川。万仞云山凝晓碧,一弓风日弄秋妍。 虚名岂用传身后,侠气犹能累眼看。料理寒香微雨外,已判萧散待流年。
shí jié yún gēn   shuǐ rén jiā wǎng chuān wàn rèn yún shān níng xiǎo   gōng fēng nòng qiū yán
míng yòng chuán shēn hòu   xiá yóu néng lèi yǎn kàn liào hán xiāng wēi wài   pàn xiāo sàn dài liú nián