索和长平诸诗友送行韵信笔奉呈君玉闰之资客中一笑 其三

金朝 李俊民
此身莫辄犯针毡,只合浮沉委自然。久堕风波人海里,暂依云汉使星边。 斗升乞活真堪笑,青紫归耕亦可怜。早晚皇家重名器,著鞭当在祖生先。
shēn zhé fàn zhēn zhān   zhī chén wěi rán jiǔ duò fēng rén hǎi   zàn yún hàn shǐ 使 xīng biān
dòu shēng huó zhēn kān xiào   qīng guī gēng lián zǎo wǎn huáng jiā zhòng míng   zhù biān dāng zài shēng xiān