琐窗寒 寓斋闻落木

清代 陈洵
甓藓雕霜,檐萝扫月,叶吹重听。匆匆梦转,改尽绿阴门径。 掩残书、错翻堕红,旧情未了芳题省。又石阑几片,如何不护,唱蝉凄冷。 愁凝。秋天迥。但野水荒沟,故寒新暝。空山自好,未与宫槐同咏。 想江湖、摇落正多,雁声不到宵更永。最妨他、白发孤篷,怨入渔灯檠。
xiǎn diāo shuāng   yán luó sǎo yuè   chuī zhòng tīng cōng cōng mèng zhuǎn gǎi   jǐn yīn 绿 mén jìng    
yǎn cán shū cuò fān duò hóng jiù   qíng wèi liǎo fāng shěng yòu shí lán piàn   chàng chán   lěng      
chóu níng qiū tiān jiǒng dàn shuǐ huāng gōu hán   xīn míng kōng shān hào wèi gōng   huái tóng yǒng        
xiǎng jiāng yáo luò zhèng duō yàn   shēng dào xiāo gèng yǒng zuì fáng bái péng yuàn   dēng qíng