锁窗寒 倭奁

清代 曹贞吉
巨舶巍峨,寒潮寂寞,飓风吹瞑。鸾胶龟斧,制自海山人境。 郁金砂、屑来粒粒,明霞犹带欧罗胜。想龙涎潜贮,冰绡偷卷,迷离交映。 光靓。伴清镜。试摩挲小簇,玉纤留证。宫鸦一色,拖逗丽华云影。 忆当年、连弩射鱼,浩荡烟波归未肯。更谁携彩扇昆刀,泛蓬壶月冷。
wēi é   hán cháo   fēng chuī míng luán jiāo guī   zhì hǎi shān rén jìng
jīn shā xiè lái   míng xiá yóu dài ōu luó shèng xiǎng lóng xián qián zhù   bīng xiāo tōu juǎn   jiāo yìng
guāng jìng bàn qīng jìng shì xiǎo   xiān liú zhèng gōng   tuō dòu huá yún yǐng
dāng nián lián shè   hào dàng yān guī wèi kěn gèng shuí xié cǎi shàn kūn dāo   fàn péng yuè lěng