琐窗寒·乱雨敲春

宋代 张俨
乱雨敲春,深烟带晚,水窗慵凭。空帘谩卷,数日更无花影。怕依然、旧时燕归,定应未识江南冷。最怜他、树底蔫红,不语背人吹尽。清润。通幽径。待移灯翦韭,试香温鼎。分明醉里,过了几番风信。想竹间、高阁半开,小车未来犹自等。傍新晴、隔柳呼船,待教潮信稳。
luàn qiāo chūn   shēn yān dài wǎn   shuǐ chuāng yōng píng kōng lián mán juǎn   shù gèng huā yǐng rán jiù shí yàn guī   dìng yīng wèi shí jiāng nán lěng zuì lián shù niān hóng   bèi rén chuī jǐn qīng rùn tōng yōu jìng dài dēng jiǎn jiǔ   shì xiāng wēn dǐng fēn míng zuì   guò le fān fēng xìn xiǎng zhú jiān gāo bàn kāi   xiǎo chē wèi lái yóu děng bàng xīn qíng liǔ chuán   dài jiào cháo xìn wěn