锁窗寒二首 其二

清代 蒋士铨
冷气难侵,寒威自远,一层遮定。森严堂户,终日帖然平正。 笑银钩,动摇让他,压住狂飙劲。配冰天雪窖,褐衣毳幕,者番相称。 休令。孙康映。尽帘额窗楣,霰飘霜凝。湘纨蜀锦,愧尔粗疏情性。 剪青茸,悬来小门,主人疑是王子敬。正朝昏,不卷茶烟,香篆收藏并。
lěng nán qīn   hán wēi yuǎn   céng zhē dìng sēn yán táng   zhōng tiē rán píng zhèng
xiào yín gōu   dòng yáo ràng   zhù kuáng biāo jìn pèi bīng tiān xuě jiào   cuì   zhě fān xiāng chèn
xiū lìng sūn kāng yìng jǐn lián é chuāng méi   xiàn piāo shuāng níng xiāng wán shǔ jǐn   kuì ěr shū qíng xìng
jiǎn qīng rōng   xuán lái xiǎo mén   zhǔ rén shì wáng jìng zhèng cháo hūn   juǎn chá yān   xiāng zhuàn shōu cáng bìng