锁窗寒(春寒)

宋代 王沂孙
料峭东风,廉纤细雨,落梅飞尽。单衣恻恻,再整金猊香烬。误千红、试妆较迟,故园不似清明近。但满庭柳色,柔丝羞舞,淡黄犹凝。 芳景。还重省。向薄晓窥帘,嫩阴欹枕。桐花渐老,已做一番风信。又看看、绿遍西湖,早催塞北归雁影。等归时、为带将归,并带江南恨。
liào qiào dōng fēng   lián xiān   luò méi fēi jǐn dān   zài zhěng jīn xiāng jìn qiān hóng shì zhuāng jiào chí   yuán shì qīng míng jìn dàn mǎn tíng liǔ   róu xiū   dàn huáng yóu níng
fāng jǐng hái zhòng shěng xiàng xiǎo kuī lián   nèn yīn zhěn tóng huā jiàn lǎo   zuò fān fēng xìn yòu kàn kàn 绿 biàn 西   zǎo cuī sài běi guī yàn yǐng děng guī shí wèi dài jiāng guī   bìng dài jiāng nán hèn