琐窗寒

宋代 杨泽民
倦拂鸳衾,羞临鹊鉴,懒开窗户。韶华暗度,又过妒花风雨。掩熏炉、怕闻旧香,柳阴只有黄莺语。似向人、欲说离愁,因念未归行旅。 春暮。知何处。便不念芳年,正当三五。轻衫快马,去逐狂朋怪侣。便罗帷、香阁顿忘,枕边要语曾记否。趁芳时、即早归来,尚可殢清俎。
juàn yuān qīn   xiū lín què jiàn   lǎn kāi chuāng hu sháo huá àn   yòu guò huā fēng yǎn xūn wén jiù xiāng   liǔ yīn zhǐ yǒu huáng yīng shì xiàng rén shuō chóu   yīn niàn wèi guī xíng
chūn zhī chǔ biàn 便 niàn fāng nián   zhèng dāng sān qīng shān kuài   zhú kuáng péng guài biàn 便 luó wéi xiāng dùn wàng   zhěn biān yào céng fǒu chèn fāng shí zǎo guī lái   shàng qīng