琐窗寒

宋代 张炎
绝响矣。余悼之玉笥山,所谓长歌之哀,过于痛哭。 断碧分山,空帘剩月,故人天外。香留酒殢。蝴蝶一生花里。想如今、醉魂未醒,夜台梦语秋声碎。自中仙去后,词笺赋笔,便无清致。 都是。凄凉意。怅玉笥埋云,锦袍归水。形容憔悴。料应也、孤吟山鬼。那知人、弹折素弦,黄金铸出相思泪。但柳枝、门掩枯阴,候蛩愁暗苇。
jué xiǎng dào zhī shān   suǒ wèi cháng zhī āi   guò tòng
duàn fēn shān   kōng lián shèng yuè   rén tiān wài xiāng liú jiǔ dié shēng huā xiǎng jīn zuì hún wèi xǐng   tái mèng qiū shēng suì zhōng xiān hòu   jiān   biàn 便 qīng zhì
dōu shì liáng chàng mái yún   jǐn páo guī shuǐ xíng róng qiáo cuì liào yìng yín shān guǐ zhī rén dàn zhé xián   huáng jīn zhù chū xiāng lèi dàn liǔ zhī mén yǎn yīn   hòu qióng chóu àn wěi