笋竹

宋代 李新
峥嵘泽国与烟村,饱见尖尖破土痕。 稍倩南风开鹊尾,数烦夜雨送龙孙。 平生直节初挥箨,后日清阴自庇根。 残月莫云林外看,森森矛戟万军屯。
zhēng róng guó yān cūn   bǎo jiàn jiān jiān hén
shāo qiàn nán fēng kāi què wěi   shù fán sòng lóng sūn
píng shēng zhí jié chū huī tuò   hòu qīng yīn gēn
cán yuè yún lín wài kàn   sēn sēn máo wàn jūn tún