孙贞媛诗

元代 智圆
月皎皎,风潇潇,贞魂跨鹤翔云霄。雾鬓烟鬟人不识,一炷栴檀默与招。 旃檀香远飘如篆,环佩初过廿四桥。桥头有客迎仙驭,相对箕坛夜泬寥。 灵符辄感蕙云女,不比人间花木妖。蕙云秀毓吴淞里,乌衣贵族珥金貂。 父掌铨衡作卿贰,忠心贯日压班僚。明师动地烽烟起,鼙鼓喧阗至正朝。 大厦倾颓燕雀尽,剩有孤雏逐絮飘。孤雏赖妪相奔窜,襁褓呱呱魄荡摇。 避秦难觅桃源渡,且向珠湖拨短桡。漂母祠边侨寄稳,一枝栖息同鹪鹩。 家乡尚隔长淮水,回首燕都路渐遥。世乱初平畴庇倚,羞涩空囊命不聊。 饮檗茹荼总酸楚,凄凉暮暮还朝朝。流光迅速惊驰驶,转眼盈盈羡阿娇。 养就娇娆真可羡,花枝如靥柳如腰。更怜残喘溘然逝,空闺独守心忧焦。 自分门庭久零落,春风无意歌《桃夭》。强暴侵凌畏多露,谁知恶客盗红绡。 掠卖扬州守贞女,向诉无人怨未消。泪凝朱袖凭珊枕,镜掩青楼弃翠翘。 自此繁华竹西路,歌吹从他意气骄。妾心好比琼花冷,誓死泉台志独超。 往事沈沦四百载,精灵未散广陵潮。闻卿已证仙班久,琳宫翠水莹芳标。 愿和湘女弹瑶瑟,不伴秦姬弄碧箫。临坛带泪叙畴昔,松柏宁随众卉彫。 丈夫节概当礌落,烈行偏从巾帼昭。留得表贞诗百首,輶轩伫望采风谣。
yuè jiǎo jiǎo   fēng xiāo xiāo   zhēn hún kuà xiáng yún xiāo bìn yān huán rén shí   zhù zhān tán zhāo
zhān tán xiāng yuǎn piāo zhuàn   huán pèi chū guò niàn 廿 qiáo qiáo tóu yǒu yíng xiān   xiāng duì tán jué liáo
líng zhé gǎn huì yún   rén jiān huā yāo huì yún xiù sōng   guì ěr jīn diāo
zhǎng quán héng zuò qīng èr   zhōng xīn guàn bān liáo míng shī dòng fēng yān   xuān tián zhì zhèng cháo
shà qīng tuí yàn què jǐn   shèng yǒu chú zhú piāo chú lài xiāng bēn cuàn   qiǎng bǎo dàng yáo
qín nán táo yuán   qiě xiàng zhū duǎn ráo piāo biān qiáo wěn   zhī tóng jiāo liáo
jiā xiāng shàng cháng huái shuǐ   huí shǒu yàn dōu jiàn yáo shì luàn chū píng chóu   xiū kōng náng mìng liáo
yǐn zǒng suān chǔ   liáng hái zhāo zhāo liú guāng xùn jīng chí shǐ   zhuǎn yǎn yíng yíng xiàn ā jiāo
yǎng jiù jiāo ráo zhēn xiàn   huā zhī liǔ yāo gèng lián cán chuǎn rán shì   kōng guī shǒu xīn yōu jiāo
fēn mén tíng jiǔ líng luò   chūn fēng táo yāo 》。 qiáng bào qīn líng wèi duō   shéi zhī è dào hóng xiāo
lüè mài yáng zhōu shǒu zhēn   xiàng rén yuàn wèi xiāo lèi níng zhū xiù píng shān zhěn   jìng yǎn qīng lóu cuì qiào
fán huá zhú 西   chuī cóng jiāo qiè xīn hǎo qióng huā lěng   shì quán tái zhì chāo
wǎng shì shěn lún bǎi zǎi   jīng líng wèi sàn guǎng 广 líng cháo wén qīng zhèng xiān bān jiǔ   lín gōng cuì shuǐ yíng fāng biāo
yuàn xiāng dàn yáo   bàn qín nòng xiāo lín tán dài lèi chóu   sōng bǎi níng suí zhòng huì diāo
zhàng jié gài dāng léi luò   liè xíng piān cóng jīn guó zhāo liú biǎo zhēn shī bǎi shǒu   yóu xuān zhù wàng cǎi fēng yáo