孙兆孺华阳巾歌

明代 王世贞
通明玉京堕来身,秀眉长额飘须鬒。皎如野鹤翘鸡群,有冠却挂神虎门。 归来自制华阳巾,皂角出没中茅云。手抄隐诀名登真,松风不厌旦夕闻。 后千馀年有孙君,自言曾受十赉文。巾陶所巾鹿皮裙,访我海上霏烟昏。 父老巷视儿童奔,俱言神仙来试人。愿孺宝此贻诸昆,后有优孟能称孙。
tōng míng jīng duò lái shēn   xiù méi zhǎng é piāo zhěn jiǎo qiào qún yǒu   guān què guà shén mén    
guī lái zhì huá yáng jīn   zào jiǎo chū zhōng máo yún shǒu chāo yǐn jué míng dēng zhēn sōng   fēng yàn dàn wén    
hòu qiān nián yǒu sūn jūn   yán céng shòu shí lài wén jīn táo suǒ jīn 鹿 qún fǎng   访 hǎi shàng fēi yān hūn    
lǎo xiàng shì ér tóng bēn   yán shén xiān lái shì rén yuàn bǎo zhū kūn hòu   yǒu yōu mèng néng chēng sūn