孙耘老酒间出麻姑像要余作诗

宋代 周紫芝
青丝一尺高蓬松,玉颜微驻丹砂红。云軿飞来自何许,满山落叶元无踪。 长天如烟月如雾,便恐乘鸾月边去。烦君急与问中郎,从此更谁知痒处。
qīng chǐ gāo péng sōng   yán wēi zhù dān shā hóng yún pēng fēi 軿 lái mǎn   shān luò yuán zōng    
cháng tiān yān yuè   biàn 便 kǒng chéng luán yuè biān fán jūn wèn zhōng láng cóng   gèng shéi zhī yǎng chù