孙益远试归堕车败面已而荐书至作诗戏之以送其行

宋代 汪藻
羊公作三公,政办一肱折。功名方鼎来,讵叹养生拙。 孙郎少奇伟,面满若霜月。胡为忽颠隮,有物食之缺。 宁非造物意,怪子卧岩穴。长年脸边红,漫自供酒缬。 顾令冠盖底,未省识此杰。何妨暂相顾,一访唐举决。 朝来清镜里,黄色两眉彻。居然万马群,老骥已超绝。 聊将钓竿手,遮日向西阙。琼林风帽稳,醉度樱笋节。 从渠关宴上,儿女笑鬷蔑。谁能为公豪,玉瑑挥作雪。
yáng gōng zuò sān gōng   zhèng bàn gōng zhé gōng míng fāng dǐng lái   tàn yǎng shēng zhuō    
sūn láng shǎo wěi   miàn mǎn ruò shuāng yuè wéi diān yǒu   shí zhī quē    
níng fēi zào   guài zi yán xué cháng nián liǎn biān hóng màn   gòng jiǔ xié    
lìng guān gài   wèi shěng shí jié fáng zàn xiāng   fǎng táng 访 jué    
zhāo lái qīng jìng   huáng liǎng méi chè rán wàn qún lǎo   chāo jué    
liáo jiāng diào gān 竿 shǒu   zhē xiàng 西 quē qióng lín fēng mào wěn zuì   yīng sǔn jié    
cóng guān yàn shàng   ér xiào zōng miè shuí néng wéi gōng háo   zhuàn huī zuò xuě