孙应求承事挽词

宋代 孙觌
棣萼联华满故枝,兰芽竞秀蔼春霏。荆州司马冯熊去,吴市仙人跨鹤归。 绿涨一枝分柏垄,遥苍百叠拥松扉。仪形故有丹青在,想像平生果是非。
è lián huá mǎn zhī   lán jìng xiù ǎi chūn fēi jīng zhōu féng xióng   shì xiān rén kuà guī    
绿 zhǎng zhī fēn bǎi lǒng   yáo cāng bǎi dié yōng sōng fēi xíng yǒu dān qīng zài xiǎng   xiàng píng shēng guǒ shì fēi