孙薇隐自句曲归以诗示辄题于端即和其春日枉赠之作

清代 黄景仁
句金之坛闲有陵,云可度世而上升。东南一窍辟地肺,绵延休气时云腾。 华阳玉碣闭千载,登空有蹻谁其乘。我生梦见且未得,君有仙骨君先登。 神君抗手不复顾,曲城阊阖呼可膺。江山文藻待洗刷,乘风欲去何由能。 谴诃元放叱抱朴,笑彼过客如风镫。丛花匹练俯下界,幻作组绣罗君膺。 归来脱袖出奇句,是何光气谁依凭。试听掷地响金石,不然扪字生圭棱。 竹坟篆鼎披诘屈,冰车铁马驱凌兢。星枝落笔芒四射,虹血漉剑斑初凝。 不愁呕心鉥肝肾,云梦八九胸浮蒸。始知名山助才力,技至此矣胡能称。 灵蛇荆璧家所握,嘈囋众响喧蛙蝇。君其一出空所见,始以赫日消春冰。 由来文章贵瑰傀,肯袭蹊径循畦塍。《云君》《山鬼》义斯正,墨兵蒙寇言差恒。 云奇岂复古人过,况以常语相因仍。长庚星死玉楼召,此事让君三折肱。 参之韩杜得沈奡,大厥门户归高曾。游山读书更十载,恐绝来者难攀承。 我方兀兀弄铅椠,方幅偪仄无尺缯。惠连得句自吟赏,束晰漫语丛讥惩。 谬逢作者癖痂嗜,积气得吐相夸矜。忆从去春枉君作,迟久不报理讵应。 苦缘望气已辟易,疲军再鼓嗟难兴。倾心倒意讵能默,聊用撮壤崇山层。 自知俗骨不能换,烦君汲引抛长绳。朗吟偕访旧游去,挈我骑二茆龙升。
jīn zhī tán xián yǒu líng   yún shì ér shàng shēng dōng nán qiào fèi   mián yán xiū shí yún téng
huá yáng jié qiān zǎi   dēng kōng yǒu juē shuí chéng shēng mèng jiàn qiě wèi   jūn yǒu xiān jūn xiān dēng
shén jūn kàng shǒu   chéng chāng yīng jiāng shān wén zǎo dài shuā   chéng fēng yóu néng
qiǎn yuán fàng chì bào piáo   xiào guò fēng dèng cóng huā liàn xià jiè   huàn zuò xiù luó jūn yīng
guī lái tuō xiù chū   shì guāng shuí píng shì tīng zhì xiǎng jīn shí   rán mén shēng guī léng
zhú fén zhuàn dǐng   bīng chē tiě líng jīng xīng zhī luò máng shè   hóng xuè jiàn bān chū níng
chóu ǒu xīn shù gān shèn   yún mèng jiǔ xiōng zhēng shǐ zhī míng shān zhù cái   zhì néng chēng
líng shé jīng jiā suǒ   cáo zhòng xiǎng xuān yíng jūn chū kōng suǒ jiàn   shǐ xiāo chūn bīng
yóu lái wén zhāng guì guī guī   kěn jìng xún chéng 。《 yún jūn 》《 shān guǐ zhèng   bīng méng kòu yán chà héng  
yún rén guò   kuàng cháng xiāng yīn réng cháng gēng xīng lóu zhào   shì ràng jūn sān shé gōng
cān zhī hán shěn ào   jué mén guī gāo céng yóu shān shū gèng shí zài   kǒng jué lái zhě nán pān chéng
fāng nòng qiān qiàn   fāng chǐ zēng huì lián de yín shǎng   shù màn cóng chéng
miù féng zuò zhě jiā shì   xiāng kuā jīn cóng chūn wǎng jūn zuò   chí jiǔ bào yīng
yuán wàng   jūn zài jiē nán xīng qīng xīn dào néng   liáo yòng cuō rǎng chóng shān céng
zhī néng huàn   fán jūn yǐn pāo zhǎng shéng lǎng yín xié fǎng 访 jiù yóu   qiè èr máo lóng shēng