孙思邈受龙宫方歌

明代 王世贞
白龙子,混鱼服,遨游于江湖。焉为踯躅罗网间,力不能任诸奴。 风云变化落人手,沧海万里天模糊,何者一翁素发渥颜而飘须。 解衣赠龙子,行放之洪涛,喷沫八千尺,恍忽万象同欢娱。 双旌吸虹鼓鸣鼍,蜃关蛟窟长鲸殳,琉璃夺目龙所都。 老龙抱其子泣致辞:谁为救尔,答言一翁素发渥颜而飘须。 此翁昔吞太白精,调铸六气成昆吾。区区报恩一寸胆,老龙自与凡鳞殊。 河伯使者飞朱符,倏然翁来下霓车。龙子色踊腾相趋,雕盘八角垂流苏。 蟾蜍手捧明月珠,海人金缶坼珊瑚。瑰玮错落,不可名猜。 众水辟易,三光徘徊。翁如不见,此何为哉。曾闻秘方三千首,帝遣玄冥毒龙守。 投诚赠翁不得辞,么么失据雷霆吼。大柄翻回真宰前,阴功肯落岐农后。 此翁拂衣朝紫真,龙亦鼓鬣嬉青旻。乃知草昧未可忽,虽在泥涂或有神。
bái lóng zi   hùn   áo yóu jiāng yān wèi zhí zhú luó wǎng jiān   néng rèn zhū    
fēng yún biàn huà luò rén shǒu   cāng hǎi wàn tiān   zhě wēng yán ér piāo  
jiě zèng lóng zi   xíng fàng zhī hóng tāo   pēn qiān chǐ   huǎng wàn xiàng tóng huān  
shuāng jīng hóng míng tuó   shèn guān jiāo cháng jīng shū   liú li duó lóng suǒ dōu  
lǎo lóng bào zi zhì   shuí wèi jiù ěr   yán wēng yán ér piāo  
wēng tūn tài bái jīng   diào zhù liù chéng kūn bào ēn cùn dǎn lǎo   lóng fán lín shū    
shǐ 使 zhě fēi zhū   shū rán wēng lái xià chē lóng zi yǒng téng xiāng diāo   pán jiǎo chuí liú    
chán chú shǒu pěng míng yuè zhū   hǎi rén jīn fǒu chè shān guī wěi cuò luò   míng cāi    
zhòng shuǐ   sān guāng pái huái wēng jiàn   wéi zāi céng wén fāng sān qiān shǒu qiǎn   xuán míng lóng shǒu      
tóu chéng zèng wēng   me me shī léi tíng hǒu bǐng fān huí zhēn zǎi qián yīn   gōng kěn luò nóng hòu    
wēng cháo zhēn   lóng liè qīng mín nǎi zhī cǎo mèi wèi suī   zài huò yǒu shén